Hiển thị các bài đăng có nhãn CUỘC SỐNG. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn CUỘC SỐNG. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 28 tháng 5, 2017

SƯU TẦM


1. Hãy cố gắng nuốt lại câu tổn thương người khác mỗi khi tức giận.
2. Sửa ngay cái tật cứ quen quen tí là nói năng bạt mạng đi.
3. Đổi ngay câu: “Bạn đã hiểu chưa” thành “Tôi nói có dễ hiểu không”.
4. Người ta nhắn tin nhất định phải trả lời, dù không muốn nói chuyện hay không biết nói gì cũng nên dùng biểu tượng hay dấu câu để diễn đạt khéo léo. Không trả lời tin nhắn không phải là cao giá lạnh lùng, mà là thiếu văn hóa.
5. Đừng nên dùng bí mật để lôi kéo bạn bè.
6. Tôi đã từng nhìn thấy một tay xăm hình đầy người nhường ghế trên xe bus, cũng đã từng nhìn thấy một tay mặc vest sang trọng bắt trộm chim trong công viên. Thời buổi này, ăn mặc đẹp đẽ lịch thiệp chưa chắc đã là quý ông, ăn mặc hở hang chưa chắc đã là gái gọi. Đừng trông mặt mà bắt hình dong.
7. Dùng ‘cảm ơn bạn’ thay cho ‘cảm ơn’. Chỉ khác 1 chữ nhưng thành khẩn hơn rất rất nhiều.
8. Đừng nói bí mật cho gió, gió sẽ thổi nó đi khắp cánh rừng.
9. Những lời không nói được trước mặt người ta, thì cũng đừng nói sau lưng họ.
10. Một cô gái luôn cười tươi vui vẻ lúc nào cũng đáng yêu hơn một cô gái mặt như đưa đám cả ngày.
11. Chưa được họ cho phép thì đừng tự ý xem điện thoại của họ.
12. Khi người khác ngủ thì biết giữ im lặng.
13. Có chuyện gì thì phải nói ra, đừng chờ người ta tự hiểu, vì người ta không phải là bạn, không biết bạn nghĩ gì. Càng chờ sẽ càng thất vọng, đau lòng mà thôi, nhất là trong chuyện tình cảm.
14. Dù bạn gặp được một người bạn nhà giàu, lại xinh đẹp, tính cách thật tốt thì cũng phải nhớ tình bạn cần sự công bằng, quan hệ giữa người với người cũng là mối quan hệ dựa trên những giao dịch công bằng. Đừng bao giờ nghĩ tới việc dựa dẫm vào bất kì ai.
15. Nếu bạn có một người bạn là fangirl/fanboy, dù bạn không thích thần tượng của người ta, cũng đừng chê bai thần tượng người ta, nói những lời không hay về thần tượng người ta trước mặt người ta. Mỗi người có một đam mê, một sở thích, mỗi người theo đuổi một thứ khác nhau, hãy dành cho nhau chút tôn trọng tối thiểu, nếu không muốn bạn bè trở mặt.
16. Khi người khác nói họ thích gì đó, hy vọng bạn đừng phản bác, vì chúng tôi đều thật lòng thích điều chúng tôi nói đến, nhưng bạn lại nói điều đó không tốt thế nào, xấu xí thế nào… sự thẳng thắn đó của bạn, là sự ích kỷ.
17. Đừng nói đùa quá đà với người không quen, mà kể cả quen thân cũng không nên.
18. Trước mặt người bạn ghét, đừng tỏ ra mình ghét họ, cũng đừng nói xấu họ với những người quen của họ.
19. Khi người khác nói với bạn rằng người ấy thích cái gì đó, đừng bao giờ phản bác lại người ta, vì khi người ta đang nghiêm túc nói về nó, bạn lại tuôn một tràng thứ người ta thích không tốt ra sao, không hay ho ở chỗ nào, sự thẳng thắn của bạn khi ấy chính là ích kỷ.
20. Không phải ai cũng thích đùa.
21. Có nhiều người thích giả ngu, nhưng đừng vì thế mà nghĩ họ ngu thật.
22. Trên đời chỉ có hai chuyện: Liên quan gì đến tôi và liên quan gì đến bạn?
23. Với chuyện nói câu từ chối, càng đơn giản càng tốt. Rõ ràng là người ta nhờ bạn giúp đỡ, bạn không làm được, lại không biết cách từ chối, cứ giải thích đi giải thích lại, tới cuối cùng lại khiến bản thân có cảm giác mắc nợ người ta. Giúp được thì giúp, không giúp được thì từ chối. Giữa người với người, có đôi khi, đơn giản, dứt khoát mới là thích hợp nhất, biết cách nói câu từ chối, mới có thể sống thoải mái.
24. Hãy cư xử lịch sự với các nhân viên ngành dịch vụ.
25. Người ta có thể tự giễu bản thân nhưng bạn tuyệt đối đừng phụ họa.
26. Nghe nhiều nói ít.
27. Dù là bạn thân, cũng đừng lôi điểm yếu, nỗi đau của người ta ra mà trêu chọc, đùa giỡn.
28. Đừng có gặp ai cũng kể khổ, trên đời này có rất ít người biết thông cảm cho người khác, đa phần chỉ nghe như chuyện cười rồi lan truyền khắp nơi, đa phần chỉ nghe một chút là chán ốm rồi.
29. Khi bạn tức giận hay tràn ngập những cảm xúc tiêu cực, đừng tùy tiện phát giận, cũng đừng giận cá chém thớt. Khi bạn buồn bã, khó chịu, tốt nhất là hãy ở một mình. Vì không phải ai cũng là người thân, là bạn tốt của bạn, không phải ai cũng sẵn sàng làm thùng rác, là người để bạn xả giận.
30. Khi người ta hỏi bạn “làm sao thế” thì đại đa số chỉ vì thỏa mãn sự hiếu kỳ, không phải muốn giúp đỡ bạn đâu.
- Sưu tầm -
Đọc tiếp »

4 SỐ 3 PHẢI NHỚ


• 3 việc nên học
1. Học cách đóng cửa:
Phải học cách đóng kín hai cánh cửa là ngày hôm qua và ngày mai, sống vui ở ngày hôm nay, cả đời sẽ sống vui.
2. Học cách tính toán:
Phải học cách tính toán hạnh phúc của bản thân và những việc đúng đắn mà bản thân đã làm. Tính toán hạnh phúc sẽ giúp cho bản thân ngày càng hạnh phúc, tính toán những việc bản thân làm đúng sẽ khiến bản thân ngày càng có lòng tin vào mình hơn.
3. Học cách buông bỏ:
Có những khi chúng ta phải học cách buông bỏ một số thứ để có được những thứ tốt đẹp hơn. Cuộc sống chính là như vậy, bạn không bao giờ đạt được tất thảy những thứ mà mình muốn.
• 3 câu nói nên nhớ
1. Thôi bỏ đi!
Biện pháp tốt nhất đối với một sự thực không thể thay đổi chính là chấp nhận sự thực ấy.
2. Đừng lo lắng!
Bất kể xảy ra chuyện gì, cho dù là chuyện tày trời, thì vẫn phải nói với bản thân rằng: Đừng lo lắng! Phải nhớ rằng, thái độ tích cực lạc quan là bước đầu tiên để giải quyết mọi vấn đề, chiến thắng mọi khó khăn.
3. Sẽ qua cả thôi!
Bất kể là trời đổ mưa lớn đến đâu, liên tiếp bao nhiêu ngày liền, thì vẫn phải có lòng tin rằng trời sẽ nắng, bởi vì trời không thể lúc nào cũng râm. Giới tự nhiên là vậy, cuộc sống cũng vậy.
• 3 nguồn vui nên tìm tới:
1. Coi chuyện giúp đỡ người làm nguồn vui.
2. Vui vẻ lạc quan với những gì mình có.
3. Tự tìm lấy niềm vui cho mình trong nghịch cảnh.
• 3 Không - những việc đừng làm
1. Không làm tổn thương bản thân. Cuộc sống không được như ý muốn cũng không được làm tổn thương mình. Cho dù người khác không coi chúng ta ra gì, thì chúng ta vẫn phải coi trọng bản thân mình.
2. Không làm tổn thương người khác: Hãy tin vào luật nhân quả, ác giả ác báo, thiện giả thiện lai.
3. Không cho người khác cơ hội làm tổn thương mình.
Đọc tiếp »

Thứ Hai, 20 tháng 3, 2017

NHỮNG ĐOẠN TRÍCH KHIẾN BẠN PHẢI TÂM ĐẮC

1. Người đời ai cũng muốn cứu thế giới, lại không ai nghĩ đến một việc đơn giản như giúp mẹ rửa bát.
2. Lúc tôi hơn 53kg, tôi nói tôi muốn gầy còn 48kg, hiện tại tôi 45kg. Lên lớp 11, thành tích tôi ngay cả đứng giữa lớp cũng không được, tôi nói tôi muốn vào trường top 5 của cả nước, hiện tại tôi nhận được thư mời của công ty hàng đầu quốc gia. Hồi lớp 10, ép ngang cũng không ép nổi, tôi nói tôi muốn xoạc chân 180 độ, hiện tại tôi có thể khống chế hai chân mình một góc 200 độ. Bạn nên biết rằng không có việc gì là không thể, trừ khi bạn không muốn. Không có gì là bạn không thể vượt qua, trừ khi bạn lúc nào cũng muốn quay đầu.
3. Nếu ai cũng có thể hiểu bạn, vậy bạn phải bình thường tới mức nào đây?
4. Bạn xứng đáng được ngủ một giấc thật ngon, không cần vì một người đang ngủ say chẳng hề hay biết kia mà mất ngủ thêm nữa.
5. Giữa làn mưa đổ, những đứa bé không ô, chỉ có thể nhắm mắt lại mà tiến về phía trước.
6. Một ngày nào đó, những góc cạnh trong bạn sẽ bị thế giới bào mòn, bạn sẽ nhổ hết những cái gai trên người, bạn sẽ học được cách mỉm cười với người bạn ghét.
7. Ngày Cá tháng Tư, tôi gửi 100 tin nhắn “Tôi yêu bạn”, nhận được 99 tin cười cợt và 1 tin “Mẹ cũng yêu con”.
8. Sự yếu đuối và mạnh mẽ của con người luôn vượt qua tưởng tượng của chính họ. Có đôi khi, tôi có thể yếu đuối đến mức một câu nói thôi cũng nước mắt tràn mi, cũng có đôi khi phát hiện ra, bản thân mình có thể cắn răng mà đi một quãng đường rất dài.
9. Nếu bạn vô cùng muốn một ai đó, vậy hãy để người ấy ra đi, đợi đến khi người ấy trở về tìm bạn, bạn sẽ có được người ấy mãi mãi.
10. Có chịu được cô đơn, mới ôm được náo nhiệt, vào những tháng năm còn có thể cố gắng, đừng chọn cách sống an nhàn.
11. Hướng ngược gió, càng hợp để bay, tôi không sợ ngàn vạn người ngăn cản, chỉ sợ chính bản thân mình đầu hàng.
12. Ba bắt con học, không phải muốn so sánh thành tích của con với người khác, mà vì ba hy vọng tương lai sau này con sẽ có quyền lựa chọn, lựa chọn cho mình một công việc có thời gian, có ý nghĩa, chứ không vì buộc phải mưu sinh.
13. Tất cả mọi việc, đến cuối cùng rồi sẽ tốt đẹp hơn, nếu nó không tốt hơn, vậy chứng minh còn chưa tới cuối cùng.
14. Sợ nhất là cả đời tầm thường, không tiến thủ, còn an ủi bản thân đó là bình thản, đáng ngưỡng mộ.
15. Có đôi khi, “sợ bóng sợ gió” lại là thành ngữ có ý nghĩa nhất trên đời này, nó tốt đẹp hơn gấp trăm lần mấy câu như vui vẻ sung sướng, đầu xuôi đuôi lọt, thuận buồm xuôi gió. Lúc nào cũng vậy, bạn phải có chuẩn bị sẵn tâm lí để biết được cái gọi là “mất đi”.
16. Lòng người là thứ còn đáng sợ hơn cả quỷ thần.
Đọc tiếp »

Thứ Ba, 7 tháng 3, 2017

Cách dạy con của người Đức và sự hình thành 'tính cách Đức' huyền thoại

Trẻ em trước 6 tuổi sẽ thích hợp với loại giáo dục như thế nào ? Các bố mẹ liệu đã từng quan tâm rằng thực sự loại giáo dục là sai lầm, sẽ giết chết những giá trị quý giá bẩm sinh của trẻ hay loại giáo dục nào là đúng đắn, sẽ khiến những thứ giá trị bẩm sinh kia được nuôi dưỡng, nở rộ và tạo hạnh phúc cho cả cuộc đời con trẻ sau này ?.
Thế kỷ 20, những người ở Đức đã đạt được nhiều giải Nobel hơn bất cứ nước nào trên thế giới này. Con số chính xác là khoảng một nửa số giải thưởng Nobel trong khoảng 100 năm ấy, thuộc tất cả các lĩnh vực, tất cả chúng đều đã thuộc về người Đức.
Đúng là có một bí mật gì đó trong cách người Đức gây dựng những hạt giống mầm non của họ, để rồi những con người này trở thành những thế hệ tài hoa, kiệt xuất, đóng góp nhiệt thành vào sự phát triển trong suốt chiều dài một thế kỷ của nhân loại.
Nên nhớ, người Đức nổi tiếng là những người cẩn trọng, và trong việc nuôi dạy con trẻ, điều đó cũng không phải là ngoại lệ. Ở đất nước này, các bà mẹ có hẳn một bộ quy tắc ngầm về việc giáo dục trẻ nhỏ. Đó những thứ không được tuyên truyền, không được viết ra thành sách nhưng bất cứ người mẹ nào cũng thấm nhuần, cũng hiểu rõ, để qua đó áp dụng và nuôi dạy con mình một cách hoàn hảo nhất
Vậy, hãy cùng xem ở Đức, họ đã làm như thế nào để bồi dưỡng được nhiều nhân tài xuất sắc như vậy ?
Người mẹ cũng là người chiến sĩ trong công cuộc nuôi dạy con trẻ
Khác với nhiều nước khác, khi việc mang thai, nuôi con nhiều khi vẫn bị coi là thứ yếu. Điển hình là câu chuyện ở công sở khi mà người mẹ sáng đi làm, chiều đi đẻ; hay vừa bước xuống giường bệnh đã phải đi kickoff với cơ quan.
Người Đức không nghĩ vậy. Phúc lợi xã hội của đất nước này rất tốt, vì vậy phần lớn các bà mẹ người Đức trong những năm đầu sau khi sinh con đều lựa chọn ở nhà trông con.
Người Đức quan niệm rằng đây là một nghĩa vụ cao cả, không chỉ cho đứa bé mà còn cho việc tạo ra những công dân tốt cho xã hội.
Đối với các gia đình Đức, người mẹ đóng vai trò rất lớn trong sự trưởng thành của con trẻ, vì thế điều quan trọng nhất của bé là giáo dục nhận được từ chính mẹ của mình. Sang Đức, bạn có thể thấy những bà mẹ “toàn thời gian” thậm chí cảm thấy rất tự hào vì được toàn tâm toàn ý chăm lo cho con của mình.
Từ cách bắt tự ăn đến việc rèn khả năng tự lập cho con trẻ
Khi các bé bắt đầu có thể cầm thìa ăn cơm và có thể ngồi vững, trẻ ở Đức đã phải tự mình ăn cơm ở trên ghế ăn.
Không tác động gì đáng kể, các bà mẹ để cho con mình tự thao tác. Tất cả công việc họ chuẩn bị là tâm lý sẵn sàng dọn dẹp mâm cơm, với đầy vương vãi thức ăn, “tàn cuộc”.
Đến khi trẻ lên 3 tuổi, chúng có thể ngồi cùng người lớn trên bàn ăn để ăn cơm. Ở các nước Á Đông như Việt Nam, có lẽ người mẹ sẽ ngồi "bón cơm", hay "nhá cơm" cho con mình vào thời điểm đó. Tiếng Anh có hẳn môt thuật ngữ cho việc này là spoon-feeding.
Thế nhưng ở Đức, spoon-feeding là rất rất xấu vì làm như vậy, người mẹ đã làm con trẻ ỉ lại, gián tiếp phá hoại tính độc lập của trẻ.
Điều quan trọng nhất mà các bà mẹ Đức làm sẽ là họ không bón cơm và không ép con ăn cơm. Mẹ sẽ chỉ là người chuẩn bị món ăn dinh dưỡng, nhưng việc ăn và cách ăn là tùy thuộc ở trẻ.
Chấp nhận thất bại ngay từ lúc đầu, và nhớ rằng “không có thất bại, chỉ có tạm thời chưa thành công”
Ở Đức, người ta quan niệm “không có thất bại, chỉ có tạm thời chưa thành công”. Các bé người Đức tuy tuổi còn rất nhỏ nhưng đã hiểu được đạo lý này.
Người Đức quan niệm, ở những thời điểm ban đầu, bạn có thể thất bại, điều đó không sao hết. Đơn giản hãy hiểu nó là"tạm thời chưa thành công".
Tác giả cuốn sách nổi tiếng là "Talk German" từng viết: "Tôi từng gặp một cậu bé người Đức 5 tuổi trong một lần nhà trường tổ chức thi chạy bộ. Cậu bé chạy một lúc thì bị trật chân, thầy giáo chạy đến nói mấy câu như “tuy thất bại rồi, nhưng biểu hiện của em rất dũng cảm”.
Cậu bé người Đức lập tức đính chính thầy giáo: “Em không thất bại, chỉ là tạm thời chưa thành công”. Ngay lập tức, những người đứng bên cạnh nghe thấy đều cảm thấy cậu bé thật tài giỏi"
Cha mẹ Đức cổ vũ trẻ đối diện thách thức
Cha mẹ người Đức không giống cha mẹ các nước Á Đông. Khi họ thấy con cái đối mặt với rủi ro, họ sẽ giúp con giải quyết chứ không phải ngăn cản thực hiện.
Ví dụ, khi thấy bé tuổi thử trèo lên lan can, họ sẽ nói với con rằng nhiệm vụ này tuy khó khăn, nhưng cha mẹ tin rằng con sẽ có thể thành công. (Tất nhiên có thể họ sẽ không để trẻ thực hiện thật vì nó khá nguy hiểm).
Họ cổ vũ con đối diện với những thử thách vượt quá năng lực. Đôi khi, nhìn thấy em bé 1 tuổi tự mình trèo lên sườn dốc, dù ngã nhiều lần, người mẹ chỉ đứng bên cạnh im lặng nhìn con.
Có lẽ, tinh thần cổ vũ trẻ em đối diện với thử thách này là thứ đã đào tạo được nhiều người Đức đoạt giải thưởng Nobel bằng cách dũng cảm phá vỡ quy tắc bình thường đến vậy.
Đọc tiếp »

Thứ Hai, 10 tháng 10, 2016

Bạn là ai không quan trọng, mà quan trọng là bạn ở cùng với ai!

Có một Ông chủ nọ giàu có ...định cho người lái xe của mình 1 tỷ đồng nhưng bị người lái xe từ chối, câu trả lời khiến ông bất ngờ...

Ông chủ giàu có thấy nhân viên lái xe của mình đã làm việc chăm chỉ trong nhiều năm. Vì muốn người lái xe này vẫn có một cuộc sống ổn định khi về hưu, nên ông chủ này đã đưa cho người lái xe tấm séc trị giá 1 tỷ đồng.
Không ngờ lái xe này đã trả lời, “Không cần đâu ạ, trong tay tôi cũng đã có hơn chục tỷ đồng rồi”. Ông chủ giật mình hỏi: “Anh làm lái xe, lương của anh chỉ có 5 triệu đồng một tháng, làm sao lại tích cóp được nhiều tiền như vậy?”
Lái xe trả lời: “Trong suốt quá trình lái xe, khi ông ngồi ở đằng sau gọi điện và nói là sẽ mua đất ở đâu, tôi cũng mua một ít, ông nói mua cổ phiếu nào, tôi cũng mua một ít, hiện nay ước tính tôi cũng đã có hơn 10 tỷ đồng rồi.”
Qua câu chuyện ngắn này chúng ta có thể thấy khi chúng ta đi cùng triệu phú chúng ta có thể kiếm tiền triệu, đi cùng tỷ phú chúng ta có thể kiếm tiền tỷ. Một cậy rơm rạ hoàn toàn không đáng giá một xu, nhưng nếu như nó được dùng để buộc một mớ rau cải thì nó sẽ có giá của một mớ rau cải. Nếu như nó được dùng để buộc cua biển, thì nó lại có giá đắt đỏ ngang với cua biển.
Nếu như chúng ta ở cùng với những người có lối sống tích cực thì chúng ta cũng suy nghĩ tích cực, nhưng nếu chúng ta sống cùng người tiêu cực, thì chúng ta sẽ suốt ngày than trách số phận hẩm hiu.
Có người nói rằng, cuộc đời của mỗi con người có 3 thứ may mắn nhất: Khi đi học gặp phải thầy giáo tốt, khi đi làm gặp phải tiền bối tốt, khi lập gia đình gặp phải người bạn đời tốt.
Đôi khi chỉ cần một nụ cười, hay một câu nói cũng đủ để tạo ra sự khác biệt cho cuộc sống của chúng ta, và khiến nó trở nên ý nghĩa hơn.
Điều bất hạnh nhất của chúng ta là sống với những người có lối nghĩ tiêu cực, không có kiến thức sâu rộng và cái nhìn toàn diện, điều này sẽ khiên cho cuộc sống của của ta trở nên nhạt nhẽo và vô vị.
Có câu nói rất hay rằng, “Bạn là ai không quan trọng, mà quan trọng là bạn ở cùng với ai!”
Đọc tiếp »

Thứ Năm, 6 tháng 10, 2016

Tình yêu của con dành cho cha mẹ, kém bao nhiêu phần tình yêu cha mẹ dành cho con?

Tình yêu của cha mẹ dành cho con cái không nơi nào không hiện hữu. Tình yêu ấy bao la, không lẫn chút tạp chất, không đòi hỏi báo đáp, luôn được cho đi vô điều kiện. Còn chúng ta càng lớn, dường như trái tim càng nhỏ đi, mấy phần trong trái tim chúng ta hướng về mẹ cha nữa?


"Đó là một buổi chiều hè yên ả, trên băng ghế dài trong khuôn viên một tòa nhà, có hai mẹ con đang ngồi sóng vai, anh con trai ăn vận bảnh bao đang ngồi đọc báo, người mẹ già đang im lặng ngồi bên.
Bỗng nhiên một chú chim sẻ ở đâu sà xuống bụi cỏ, người mẹ lẩm bẩm một câu: "Cái gì vậy con?" Người con trai nghe tiếng mẹ hỏi, ngẩng đầu lên nhìn lùm cỏ, thuận miệng trả lời: "Một con chim sẻ thôi mẹ ạ." Nói xong, lại cúi đầu đọc báo.
Tình yêu của con dành cho cha mẹ, kém bao nhiêu phần tình yêu cha mẹ dành cho con? - Ảnh 1.
Người mẹ gật gật đầu, xem chừng đang suy nghĩ gì đó, nhìn bụi cỏ đang rung rung vì chú chim sẻ, rồi lại cất tiếng: "Cái gì vậy con?" Anh con trai ngẩng đầu lên một cách không tình nguyện, nhíu mày: "Con vừa bảo mẹ rồi mà, là một con chim sẻ." Nói xong lại cầm lấy tờ báo, tiếp tục tập trung đọc.
Chim sẻ bay lên, dừng lại trên bãi đất cách đó không xa, tầm mắt của người mẹ cũng lên xuống theo đường bay của chú sẻ nhỏ, nhìn chú chim đậu trên đất, cúi thấp người, hỏi nhỏ: "Cái gì vậy con?" Người con mất kiên nhẫn, gấp mạnh trang báo: "Một con chim sẻ, mẹ ạ, một con chim sẻ!" Sau đó chỉ tay vào chú sẻ, nói từng tiếng: "Chờ im chim! Sờ e se hỏi sẻ! Chim sẻ!" rồi quay người, bực bội nhìn người mẹ của mình.
Người mẹ không nhìn đứa con, mà vẫn chậm rãi hướng về phía chú chim sẻ, hỏi một câu như đang thăm dò: "Cái gì vậy con?" Nhưng người con trai lúc này đã hoàn toàn tức giận, anh ta khoa chân múa tay, phẫn nộ hét lên với người mẹ: "Rốt cuộc thì mẹ muốn làm cái gì? Con đã nói bao nhiêu lần rồi! Đấy là con chim sẻ! Chẳng lẽ mẹ nghe không hiểu à?"
Người mẹ không trả lời, im lặng đứng dậy, người con cảm thấy khó hiểu: "Mẹ đi đâu thế?" Người mẹ đưa tay ra hiệu cho anh không cần đi theo, rồi xoay người vào trong nhà.
Chim sẻ bay đi, người con trai chán nản ném tờ báo xuống đất, thở dài một mình.
Một lát sau, người mẹ trở lại, trên tay là một cuốn sổ nhỏ. Bà ngồi xuống, lật tới một trang rồi đưa cho anh con trai, chỉ vào một đoạn trong đó và nói: "Con đọc đi!"
Người con đọc thành tiếng: "Hôm nay, tôi và cậu con trai vừa tròn 3 tuổi ngồi chơi trong công viên, một chú chim sẻ đậu trước mặt chúng tôi, bé con nhà tôi hỏi tôi 21 lần câu "Cái gì vậy mẹ?", tôi phải trả lời con 21 lần: "Đấy là một con chim sẻ, con ạ!" Mỗi một lần con hỏi, tôi đều ôm con một cái, hết lần này đến lần khác, tôi không thấy phiền chút nào, chỉ cảm thấy con trai tôi thật đáng yêu..."
Tình yêu của con dành cho cha mẹ, kém bao nhiêu phần tình yêu cha mẹ dành cho con? - Ảnh 2.
Khóe mắt đầy những nếp nhăn của người mẹ già như cong cong, dường như bà đang hồi tưởng lại cảnh tượng nào đó trong quá khứ. Người con đọc xong, xấu hổ khép cuốn sổ lại, cố nén nước mắt, dang hai tay ôm lấy mẹ mình, hôn lên hai gò má điểm đầy đồi mồi của bà...
Hóa ra không phải mẹ anh già rồi nên lú lẫn, chỉ là khi nhìn thấy chú chim nhỏ, bà nhớ lại những kỉ niệm xưa giữa hai mẹ con, nên mới liên tục hỏi đi hỏi lại một câu hỏi. Cậu con trai nhỏ đáng yêu trong nhật kí ngày nào giờ đã trưởng thành, không còn cả ngày bám lấy mẹ và tò mò hỏi: "Cái gì vậy mẹ?" nữa, mà chỉ cúi đầu dán mắt vào trang báo của mình, không chút để tâm đến người mẹ đang ngồi bên. Những ấm áp xưa cũ nay đã thành hồi ức, người con của hiện tại, chỉ vì bốn lần hỏi của mẹ mà nổi giận, không giữ nổi bình tĩnh."
...
Tình yêu của con dành cho cha mẹ, kém bao nhiêu phần tình yêu cha mẹ dành cho con? - Ảnh 3.
Đó là một câu chuyện khiến người ta phải suy ngẫm, chúng ta không mất tới 5 phút đồng hồ để đọc nó, nhưng nó lại để lại cho chúng ta một câu hỏi: Nếu tình yêu có thể đo được, tình yêu của con cái dành cho cha mẹ, kém bao nhiêu phần so với tình yêu mà cha mẹ dành cho con cái?
Sự chênh lệch giữa 4 tuổi và 21 tuổi không đơn giản chỉ là con số, mà là yêu thương khó có thể nói được thành lời, là mối nợ mà cả đời này con cái cũng không thể trả lại cho đủ, nó ẩn chứa biết bao vướng bận không thể diễn tả được rạch ròi.
Tình yêu của cha mẹ dành cho con cái không nơi nào không hiện hữu. Tình yêu ấy bao la, không lẫn chút tạp chất, không đòi hỏi báo đáp, luôn được cho đi vô điều kiện. Còn chúng ta càng lớn, dường như trái tim càng nhỏ đi, mấy phần trong trái tim chúng ta hướng về mẹ cha nữa? Hay chúng ta chỉ biết mải mê theo đuổi những vật chất hào hoa, những yêu thương xa xôi, mà bỏ quên những thân thuộc kề sát bên?
Đọc tiếp »

Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2016

Nhân quả báo ứng, Lữ Tứ hóa xà


nhân quả báo ứng
Đây là câu chuyện nhân quả báo ứng Kỷ Hiểu Lam kể trong cuốn “Duyệt vi thảo đường bút ký” của ông.
Kể rằng trên bờ sông Thành Nam ở Thương Châu, có một kẻ vô lại tên là Lữ Tứ. Thường ngày hắn hoành hành bá đạo không việc ác nào không làm, mọi người ai cũng đều sợ hắn. Một hôm vào một buổi chiều tối, Lữ Tứ cùng nhóm bạn xấu lang thang bên ngoài thôn, trời bỗng nhiên biến sắc, tiếng sấm ầm ầm, gió mưa sắp đến. Nhìn thấy có một thiếu phụ vội vã chạy vào ngôi miếu cổ bên bờ sông để tránh mưa, Lữ Tứ bèn nảy sinh ý định đồi bại. Lúc này trời đã tối, mây đen che kín, không nhìn rõ gì nữa. Lữ Tứ dẫn nhóm vô lại kia xông vào trong miếu, lột hết y phục của người thiếu phụ, rồi thực hiện những hành vi sàm sỡ.
Đột nhiên một ánh chớp phóng vào trong miếu, Lữ Tứ phát hiện người thiếu phụ chính là vợ mình. Hắn tức giận, muốn mang vợ ra dìm xuống sông cho chết. Người vợ gào khóc lên rằng: “Ngươi muốn hãm hại người khác, kết quả lại hại chính người vợ của mình. Lẽ trời rành rành, ngươi còn muốn giết ta ư?” Lữ Tứ không biết nói gì thêm, đi tìm quần áo, nhưng quần áo đã bị gió thổi bay xuống sông trôi đi từ lâu rồi. Hắn đi đi lại lại không biết làm thế nào, không còn cách nào khác, đành phải cõng người vợ không mảnh vải che thân về nhà.
Lúc ấy mưa tạnh trời quang, ánh trăng soi sáng, bộ dạng nhếch nhác của vợ chồng Lữ Tứ bị người trong thôn nhìn thấy rõ ràng mười mươi; mọi người trong thôn đều cười lớn, chen nhau chạy đến hỏi họ xem đã xảy ra chuyện gì. Lữ Tữ xấu hổ nhục nhã đến mức nhảy xuống sông tự tử. Thì ra vợ của Lữ Tứ về nhà mẹ đẻ, định là ở đó một tháng mới về nhà chồng. Ngờ đâu nhà mẹ đẻ gặp hỏa hoạn, không có nơi cư trú, cho nên phải về sớm. Nào ngờ trên đường về lại xảy ra chuyện như vậy.
Sau này người vợ mộng thấy gặp Lữ Tứ, hắn nói với vợ: “Ta tội nghiệt to lớn, đáng ra phải vào địa ngục Nê Lê, vĩnh viễn không được siêu sinh. Các quan dưới âm phủ xét lại lời nói hành động một đời của ta, thấy ta phụng dưỡng mẹ đẻ cũng xem như làm tròn hiếu đạo, nên cho ta làm thân rắn, bây giờ ta phải đi đầu thai đây. Người chồng sau này của nàng sẽ sớm đến với nàng, nàng nhớ phải hầu hạ cha mẹ chồng mới cho tốt; luật dưới âm phủ xét nặng nhất là tội bất hiếu, cho nên chớ tự mình nhẩy vào vạc dầu nơi âm tào địa phủ.”
Ngày vợ Lữ Tứ tái giá, cô nhìn thấy ở góc phòng trên vách có một con rắn đỏ đang thò đầu xuống nhìn, dáng vẻ quyến luyến dường như không muốn rời đi. Cô mới nghĩ lại giấc mơ, trong lòng biết rằng đó là Lữ Tứ. Lúc này bên ngoài cửa vọng vào tiếng nhạc rước dâu, chỉ thấy con rắn nhảy từ trên xuống rồi vội vàng bò đi.
Bài học giáo huấn từ xưa đến nay, đều dạy rằng thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo. Hại người khác rốt cuộc lại là hại chính mình. Tự mình làm việc gì cuối cùng bản thân mình đều phải chịu nhận hết.
Đọc tiếp »

99% được cho là thông minh cũng không thể trả lời đúng câu hỏi của người Do Thái này

"Hai người đàn ông cùng leo ra khỏi một ống khói, một người mặt mũi sạch sẽ còn một người lại nhem nhuốc, dính đầy muội than. Ai sẽ là người đi rửa mặt?".

Có một anh sinh viên thành tích học tập rất tốt, không có môn nào bị dưới điểm A. Anh ta lại vô cùng ham học hỏi, thấy gì hay là muốn học liền. Một ngày nọ, anh ta đọc được vài trang trong cuốn sách Talmud - Trí tuệ của người Do Thái thấy hay quá, bèn quyết định đến tìm một giáo sĩ Do Thái nổi tiếng ở thành phố nơi anh ta sống để xin được giảng dạy thêm.

Trước khi giúp anh sinh viên, giáo sĩ nói, đây là quyển sách sâu sắc nhất về trí tuệ của người Do Thái, do đó ông sẽ thử kiểm tra trí thông minh của anh chàng bằng một câu hỏi, rồi mới quyết định có giúp anh ta nghiên cứu cuốn sách hay không.
Anh sinh viên đồng ý và giáo sĩ đặt câu hỏi:
- Hai người đàn ông cùng leo ra khỏi một ống khói, một người mặt mũi sạch sẽ còn một người lại nhem nhuốc, dính đầy muội than. Ai sẽ là người đi rửa mặt?
Anh sinh viên nhanh nhảu đáp:
- Người mặt bẩn sẽ đi rửa mặt! Đây mà cũng được gọi là một câu hỏi ư?
Giáo sĩ thủng thẳng trả lời:
- Sai rồi. Người mặt sạch sẽ đi rửa mặt. Người mặt bẩn nhìn thấy người mặt sạch nên nghĩ mặt mình cũng sạch. Người mặt sạch nhìn người mặt bẩn nghĩ rằng mặt mình cũng bẩn nên anh ta đi rửa mặt.
Anh sinh viên há miệng ngạc nhiên, xin thêm một cơ hội nữa. Giáo sĩ vẫn đưa ra câu hỏi y hệt ban đầu. Lần này, anh sinh viên trả lời: "Không phải vừa mới nói người mặt sạch đi rửa mặt đấy sao!"
Giáo sĩ chỉ cười rồi đáp:
- Cả hai cùng đi rửa mặt. Người mặt sạch nhìn thấy người mặt bẩn, nghĩ mặt mình cũng bẩn nên đi rửa mặt. Sau đó người mặt bẩn thấy người mặt sạch đi, cũng liền đi theo.

Sự thông tuệ của người Do Thái là điều khiến cả thế giới phải ngưỡng mộ.
Sự thông tuệ của người Do Thái là điều khiến cả thế giới phải ngưỡng mộ.
Anh sinh viên không biết nói năng ra làm sao nữa, bèn năn nỉ xin một câu hỏi khác. Vị giáo sĩ vẫn chỉ hỏi lại câu hỏi ban đầu.
- Trời ơi, rõ ràng nói hai người cùng đi rửa mặt mà!
Giáo sĩ lại lắc đầu, đáp:
- Vẫn chưa đúng. Chẳng ai trong số họ đi rửa mặt cả. Người mặt bẩn nhìn thấy người mặt sạch nên anh ta cũng nghĩ mình không bị nhem nhuốc, nên không đi rửa mặt. Còn người mặt sạch thấy người mặt bẩn không rửa mặt thế thì mình cũng cần gì phải rửa nữa.
Anh sinh viên không còn tin vào tai mình nữa. Tất cả câu trả lời của anh ta đều sai, anh ta cố đấm ăn xôi, năn nỉ giáo sĩ cho anh ta thêm một cơ hội cuối cùng. Giáo sĩ đồng ý và vẫn chỉ hỏi câu hỏi y hệt như cũ. Anh sinh viên tuyệt vọng gào lên:
- Không ai đi rửa mặt cả! Thầy vừa nói thế rồi mà!
Vị giáo sĩ cười ha hả đáp lời:
- Đây là một câu hỏi vô nghĩa, chẳng có lý gì khi hai người cùng chui ra từ một ống khói, lại có người dính bẩn, người sạch sẽ cả!
Bài học rút ra là dù bạn có thông minh đến đâu, nhưng nếu bạn dùng cả đời để theo đuổi những câu hỏi sai lầm, thì cuối cùng câu trả lời cũng chẳng đưa bạn đi đến đâu cả.
Đọc tiếp »

Câu chuyện cuộc sống


Đọc tiếp »

Thứ Tư, 31 tháng 8, 2016

Những lời cuối cùng của Steve Jobs - người sáng tạo ra Iphone Apple - chấn động cả thế giới.


"Tôi đã đạt đến tột đỉnh của thành công. Trong con mắt người khác, cuộc đời tôi là một biểu tượng của thành công. Tuy vậy phía sau của công việc tôi có rất ít niềm vui. Tài sản của tôi cuối cùng cũng bình hoá với tôi. Trong lúc này trên giường bệnh viện, hồi tưởng về cuộc đời, những lời khen ngợi, tự cao, tự hào về tài sản nhưng tôi cảm thấy thật vô nghĩa trước tử thần, cái chết.
Trong bóng tối, khi nhìn ánh đèn màu xanh và tiếng ồn ào của máy dưỡng khí, tôi cảm nghiệm được những hơi thở của tử thần rất gần kề. Bây giờ tôi mới hiểu thấu, nếu một lần bạn đã có tiền đủ cho cuộc đời của bạn, bạn hãy đeo đuổi một mục đích khác không liên quan đến tiền bạc. Nên tìm một điều gì quan trọng hơn. Ví dụ như là lịch sử tình yêu nhân loại, nghệ thuật, ước mơ tuổi thơ… Đừng làm nô lệ cho vật chất, giàu sang, vì nó sẽ biến bạn thành một người yếu ớt như tôi.
Thượng Đế tạo dựng chúng ta để cảm nghiệm được tin yêu trong tim, chứ không phải những ảo tưởng về tiền tài, danh vọng như tôi đã làm trong suốt cuộc đời nhưng không thể đem theo tôi được. Tôi có thể mang theo được những kỉ niệm của yêu thương. Đây mới chính là sự giàu sang sẽ có thể đồng hành với bạn, là sức mạnh, ánh sáng soi sáng cho bạn tiến tới. Tình yêu có thể đi hàng ngàn cây số và chính vì thế cuộc đời không có giới hạn. Đi, tiến đến nơi mà bạn muốn, Cố gắng lên để đạt được những mục đích. Tất cả là ở trong tim và trong lòng bàn tay của bạn.
Cái giường nào đắt giá nhất trên đời? Đó là giường bệnh viện, vì nếu có tiền, bạn có thể mướn tài xế lái xe cho bạn, nhưng không thể dùng tiền để thuê người mang bệnh cho bạn. Mất tài sản mình có thể tìm lại được, có một cái khi đã mất thì không thể tìm lại được: sự sống. Dù đang ở giai đoạn nào trong cuộc đời, cuối cùng, tất cả phải đối diện khi bức màn sự sống kéo xuống.Làm ơn hãy nâng niu và nhận thức được giá trị tình yêu gia đình, tình yêu bạn đời và tình yêu bạn hữu, gìn giữ sức khỏe cho bạn và chăm sóc đồng bào của bạn."
Đọc tiếp »

Thứ Hai, 29 tháng 8, 2016

Bức thư của Abraham Lincoln gửi thầy giáo con trai

Abraham Lincoln
Bức thư của Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln gửi thầy hiệu trưởng ngôi trường nơi con trai ông theo học.

Con tôi sẽ phải học tất cả những điều này, rằng không phải tất cả mọi người đều công bằng, tất cả mọi người đều chân thật. Nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết cứ mỗi một kẻ vô lại ta gặp trên đường phố thì ở đâu đó sẽ có những con người chính trực; cứ mỗi một chính trị gia ích kỷ, ta sẽ có một nhà lãnh đạo tận tâm. Bài học này sẽ mất nhiều thời gian, tôi biết, nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết rằng một đồng đôla kiếm được do công sức lao động của mình bỏ ra còn quý giá hơn nhiều so với 5 đô la nhặt được trên hè phố...
 
Xin thầy dạy cho cháu biết cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng.
 
Xin hãy dạy cháu tránh xa sự đố kỵ.
 
Xin dạy cháu biết được bí quyết của niềm vui chiến thắng thầm lặng. Dạy cho cháu biết được rằng những kẻ hay bắt nạt người khác nhất lại là những kẻ dễ bị đánh bại nhất...
 
Xin hãy giúp cháu nhìn thấy thế giới kỳ diệu của sách... nhưng cũng cho cháu có đủ thời gian để lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thuở của cuộc sống: đàn chim tung cánh trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong ánh nắng và những bông hoa nở ngát bên đồi xanh.
 
Xin giúp cháu có niềm tin vào ý kiến riêng của bản thân, dù tất cả mọi người xung quanh đều cho rằng ý kiến đó hoàn toàn sai lầm...
 
Xin hãy dạy cho cháu biết cách đối xử dịu dàng với những người hòa nhã và cứng rắn với những kẻ thô bạo. Xin tạo cho cháu sức mạnh để không chạy theo đám đông khi tất cả mọi người đều chỉ biết chạy theo thời thế.Xin hãy dạy cho cháu biết phải lắng nghe tất cả mọi người những cũng xin thầy dạy cho cháu biết cần phải sàng lọc những gì nghe được qua một tấm lưới chân lý để cháu chỉ đón nhận những gì tốt đẹp...
 
Xin hãy dạy cho cháu biết cách mỉm cười khi buồn bã, xin hãy dạy cháu biết rằng không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt.
 
Xin hãy dạy cho cháu biết chế giễu những kẻ yếm thế và cẩn trọng trước sự ngọt ngào đầy cạm bẫy.
 
Xin hãy dạy cho cháu rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người ra giá cao nhất, nhưng không bao giờ cho phép ai ra giá mua trái tim và tâm hồn mình...
 
Xin hãy dạy cho cháu khoanh tay làm ngơ trước một đám đông đang gào thét... và đứng thẳng người bảo vệ những gì cháu cho là đúng…
 
Xin hãy đối xử dịu dàng với cháu nhưng đừng vuốt ve nuông chiều cháu bởi vì chỉ có sự thử thách của lửa mới tôi luyện nên được những thanh sắt cứng rắn.
 
Xin hãy dạy cho cháu biết rằng cháu phải luôn có niềm tin tuyệt tối vào bản thân, bởi vì khi đó cháu sẽ luôn có niềm tin tuyệt đối vào nhân loại.
 
Đây quả là một yêu cầu quá lớn, tôi biết, thưa thầy. Nhưng xin thầy cố gắng hết sức mình, nếu được vậy, con trai tôi quả thật là một cậu bé hạnh phúc và may mắn.
Đọc tiếp »

Thứ Bảy, 27 tháng 8, 2016

Câu trả lời của câu bé bị bạn bè chế nhạo


Một cậu bé da đen 10 tuổi bởi vì đã không mang giày hợp thời trang nên đã bị bạn bè  cười nhạo. Những điều cậu bé nói sau đó đã khiến đám bạn phải khen ngợi vì quá “tuyệt vời”!
Gần đây, một đoạn video được lan truyền trên mạng với một tốc độ chóng mặt. Trong đoạn video là một cậu bé da đen 10 tuổi đang ngồi trong chiếc xe hơi. Cậu cho biết cậu không phải là người coi trọng chủ nghĩa vật chất. Hơn nữa cậu đã nói tiếp: “Cho dù đôi giày này không phải là một thương hiệu phổ biến nhất hiện nay, nhưng đó là niềm yêu thích của tôi.”
Cậu bé nói: “Chân tôi mang cái gì không quan trọng, điều quan trọng là trí não tôi trang bị những ý tưởng gì”.“Bất luận bạn đi kiểu giầy gì, điều quan trọng nhất chính là những kiến thức mà bạn có. Một đôi giày khi đã qua 20 năm, bạn sẽ không thể dùng nó được nữa… Nhưng cách nghĩ của riêng mình mới là điều vĩnh viễn quan trọng nhất. Trí tuệ của bạn, kiến thức, sự hiểu biết và khả năng truyền cảm hứng cho người khác, chúng mới là những thứ đáng quý nhất.”
Đoạn cuối cùng của video, cậu bé muốn nhắc nhở cũng như cảnh tỉnh các bậc cha mẹ trên thế giới rằng đừng bao giờ biến con bạn trở thành một người chỉ quan tâm đến vật chất : “Nếu không chẳng may đến một ngày nào đó đột nhiên giày Jordan biến mất, không có quần áo xịn để mặc, lũ trẻ sẽ nghĩ rằng chúng không còn quan trọng nữa.”
Đoạn phim này mặc dù khá ngắn nhưng lại thu hút được số lượng lớn người theo dõi và thảo luận sôi nổi trên mạng. Cậu thậm chí đã được nghe những lời ca ngợi vì sự khôn ngoan thông thái của mình: “Thật là một đứa trẻ trí huệ, Chúa bảo vệ cháu” hay “Tôi sẽ chọn cậu làm tổng thống”, “ Cậu bé này thật không thể tin nổi”, “ Hy vọng con trai tôi cũng có những phẩm chất và tinh thần như vậy.”
Đọc tiếp »

Triết lý từ cây cổ thụ


Không có một cây nào mới gieo mầm đã trở thành một cây cổ thụ, mà nó phải trải qua rất nhiều năm tháng để sinh trưởng.

1. Điều kiện đầu tiên để trở thành mọt cây cổ thụ: Thời gian
Không có một chiếc cây nào mới gieo mầm đã trở thành một cây cổ thụ, mà nó phải trải qua rất nhiều năm tháng để sinh trưởng.
Con người chúng ta nếu muốn thành công nhất định phải cho chính mình thời gian. Thời gian để tích lũy và có thêm kinh nghiệm.
2. Điều kiện thứ 2 để trở thành một cây cổ thụ: Bất động
Không có một cây nào năm thứ nhất trồng ở nơi này, năm thứ 2 lại trồng ở nơi khác mà lại có thể trở thành một câu đại thụ.
Nhất định là phải sừng sững bất động trải hàng ngàn năm trong phong sương, mưa tuyết. Chính những kinh nghiệm qua vô số lần trong phong sương, mưa tuyết đó mà cuối cùng trở thành đại thụ.
Vậy nên, nếu muốn thành công, nhất định phải: ”Mặc cho gió táp mưa sa, ta tự sừng sững bất động”. giữ vững niềm tin, chuyên chú nội công, sẽ thành chính quả!
3. Điều kiện thứ 3 để trở thành một cây cổ thụ: Nền móng
Một cái cây có hàng trăm nghìn chiếc rễ, rễ tốt, rễ xấu, rễ to, rễ nhỏ nằm sâu trong lòng đất, bận rộn hấp thụ chất dinh dưỡng mà không ngừng phát triển.
Tuyệt đối chẳng có một chiếc cây nào không có rễ huống chi là một cây đại thụ.
Nếu muốn thành công, nhất định phải không ngừng học tập, tăng cường làm phong phú cho bản thân, chuẩn bị cho mình một nền móng tốt nhât, sự việc mới có thể thành công mãi mãi.
4. Điều kiện thứ 4 để trở thành một cây cổ thụ: Hướng về phía trước
Không có một cây đại thụ nào chỉ hướng sang bên cạnh, trở lên to béo mà không cao, nhất định là phải thân cây trưởng thành trước rôì mới phát triển các cành nhỏ sau, luôn luôn hướng lên phía trước.
Muốn thành công, nhất định phải hướng về phía trước, không ngừng hướng về phía trước sẽ có thể to lớn hơn cả không gian.
5. Điều kiện thứ 5 để trở thành một cây cổ thụ: Hướng về phía mặt trời
Chẳng có cây nào trưởng thành mà lại hướng về bóng tối, tránh né ánh sáng. Ánh mặt trời chính là niềm hy vọng để một chiếc cây sinh trưởng, Đại Thụ biết rằng nhất định phải vì mình mà tranh thủ đón thật nhiều ánh sáng hơn, mới có hi vọng ngày càng cao lớn hơn…
Muốn thành công, nhất định phải tạo dựng một mục tiêu chính xác, nỗ lực phấn đầu, nguyện vọng mới có thể trở thành sự thật.
Ngọc Nhi


Đọc tiếp »